CHÁNH PHÁP LÀ THUỐC THẦN DIỆU CHỮA DỨT MỌI TÂM BỆNH CỦA CHÚNG SANH!

Thư viện Chánh Pháp

Xuân này giả tạm, xuân là gượng vui.
Đạo Phật phải có Phật - Pháp - Tăng tam bảo. Nếu thờ một tấm vải, không có Tăng, Pháp bảo chưa có; lại từng có một đảng chính trị và một quân đội mạnh; còn thêm danh xưng "giáo chủ" và chưa quy y Tam Bảo; thì sao gọi là Phật giáo được? Đây là những ghi chú khách quan về Đạo Hòa Hảo, để góp ý xây dựng cho hiện tại và tương lai, xin đừng phiền. Còn quá khứ đã rồi thì khỏi nói… Tạm thời, chỉ nên gọi chính xác là ĐẠO HÒA HẢO.
Các pháp ở đời, nguồn của nó đều là vọng, nên không đầu không đuôi, chẳng làm sao có lý chơn được. Trong đó có Pháp Tổng hợp Bắc ‒ Nam Phật giáo, cũng là một pháp vọng, hơi đâu mà xét. Sự thật này nên được nêu ra đầu tiên để lưu ý chung.
Đạo Khất sĩ của ngài Minh Đăng Quang đã độ khắp ba thừa như chư Phật. Còn phái Nam tông Tiểu thừa và phái Bắc tông Đại thừa là do đời sau cố chấp, có dính dáng gì đến Đạo Khất sĩ.
Kiến tánh – thành Phật, cái gạch nối ở giữa không hề đơn giản! Không có cái gọi là Pháp tối thượng, nhưng Quả vô thượng thì có đấy.
Hôm trước, sư Giác Châu trụ trì Tịnh xá Giác An ở tiểu bang California tại nước Mỹ đã gởi tặng trang Ánh Nhiên Đăng một số bài thơ sư mới sáng tác. Nay chúng tôi xin được trân trọng đăng lên cho mọi người cùng thưởng thức, qua đó biết được phần nào công việc hành đạo của quý sư bên Mỹ.
Sân chùa nắng sớm trong veo / Lá rơi tiếng động mang theo xuân về
Hai trưởng lão Giác Tánh và Chơn Liên, lúc chưa xuất gia tu hành là hai người bạn đời. Một ngày nọ thấm lẽ đời đáng chán, buôn bán tạo gây cách mấy cũng không hơn cánh bèo trôi sông, chỉ uổng kiếp làm người, nên hai vị phát tâm tu hành. Quyết tâm bỏ đời học đạo, đôi vợ chồng trẻ bán ghe buôn 12 tấn, tìm đến đại sư Tam Đức, dân gian gọi là ông Đạo Ớt, xin được xuất gia học đạo.
Đến bài ký sự 62 này sẽ là bài viết của cô Phan Thị Mai Phượng pháp danh Hoa Ngọc, cháu gọi Tổ sư bằng cậu Sáu, và bài viết của chú Võ Hoàng Oanh pháp danh Huệ Minh, con ông bà Phổ Hiền – Chơn Ngọc ở kế bên Tịnh xá Mộc Chơn – Gốc cây đạo của Tổ. Hai bài này đã được in trong luận văn tốt nghiệp Sự Hình Thành Và Phát Triển Của Hệ Phái Khất Sĩ của đại đức Giác Trí viết năm 2001.
Như vậy, hai bài viết của cùng tác giả, cách nhau bốn năm, đều thuyết minh về mảng tổ chức đời sống tu học của nhà Khất Sĩ, có bị mâu thuẫn không? Tại sao bài thì nói cơ sở tịnh xá là tài sản của giáo hội, bài lại nói làm sao lại đặt ra vấn đề tịnh xá là một cơ sở hay chỉ là một tài sản của giáo hội Phật giáo?
Trang : 123456