CHÁNH PHÁP LÀ THUỐC THẦN DIỆU CHỮA DỨT MỌI TÂM BỆNH CỦA CHÚNG SANH!

Thư viện Chánh Pháp / Tác phẩm mới

Nhật Bản, và một cung cách có phần điệu đà của cái gọi là trà đạo. Trà chế rồi, vị sư chủ nhà trân trọng nâng chung mời tôi. Nếu sau này sư đến chỗ tôi, chắc chẳng khi nào tôi tiếp sư kiểu cách được như thế. Câu chuyện buổi sơ giao là nói về Ngọc Hòa. Chuyện nghe cứ như là vào thời cổ. Thuở ấy, có 10 người dân làng chài đã chèo thuyền buồm vượt biển vào Quy Nhơn tầm thầy học đạo. Trải qua cơn bão tố giữa biển khơi họ đã đến được chỗ Tăng đoàn Khất sĩ đang trụ. Với tấm lòng thành kính của mình, những người dân quê ấy đã mời được Tăng đoàn Khất sĩ về Nhơn Lý hành đạo. Để rồi từ đó ánh đạo vàng Thích-ca Chánh pháp đã chiếu sáng đến cõi biên địa này!
Trong vũ trụ có lắm kỳ quan, nhưng không có kỳ quan nào bằng Trái tim của mẹ! Câu nói đó toát lên một vẻ hiển nhiên, mà hầu như ai cũng thừa nhận: Vâng, đẹp lắm!
Trong 21 phút, hòa thượng giảng sư nói dõng dạc, thong thả, từng lời như đóng vào tai người nghe không cho rớt ra ngoài. Cách thuyết giảng này gọi là Sư tử hống, tiếng rống của sư tử, mạnh mẽ, oai vệ, lấn át mọi tư tưởng mơ màng túy sanh mộng tử của thế nhân. Tư tưởng Liễu sanh thoát tử của hòa thượng Giác Tần thật chánh đáng, rõ ràng, quý báu, nhưng còn là sở học chớ chưa phải là sở tu, ngài vẫn biết vậy.
Một năm rưỡi mới viết xong bài số 41 và đăng lên cho mọi người đọc, bởi vì cảm hứng ban đầu của tác giả đã bị nguội lạnh nhiều. Sau khi viết xong bài Nối truyền Thích-ca Chánh pháp vào tháng 7 năm 2017, tôi đã khám phá ra Thích-ca Tượng pháp, thật chẳng biết nói thế nào, chỉ có cảm giác lười biếng dâng trào… Nhưng dù sao thì Trung Giang Ký Sự sẽ vẫn được hoàn thành...
Có cõi Thiền, có những âm vang Ai đã xa gió núi mây ngàn Thôi chơi cửa ý, lòng vô sự Lặng nghe tin tức từ biển tâm.
Kỷ niệm mùa Vu-lan 2017
– Bạch đại đức, con có ý định đi xuất gia, đại đức thấy sao xin nói cho con biết. Đại đức cứ nói, để con biết ở đây có khác với đoàn III không, và xuất gia ở đây dễ hay khó cho con liệu.
Do văn hóa tục lệ ở xứ Việt khiến cho người chết bị kẹt trong mồ mả, quanh quẩn làm ma. Lời người xưa bảo “Tử quy, sanh ký.”, nghĩa là “Sống gởi, thác về.”, thì về là về đâu? Nhiều người sẽ đáp là chết về với tổ tiên. Quan điểm này nhà Phật dĩ nhiên không đồng ý. Mà chỗ về của nhà Phật là tâm ác đi theo nẻo ác, tâm thiện đi theo nẻo thiện, rốt ráo thì như củi hết lửa tắt, là trở về với Chơn không.
Bài ký sự số 39 ban đầu phác thảo bố cục là tìm hiểu về 3 vị trưởng lão Giác Thần, Giác Tâm và Giác Trung, nhưng rồi đã phát sinh thêm 2 ngài Giác Hạnh và Từ Thiện, thành một bài viết về 5 vị tiền bối.
Trong 83 năm trụ thế, 47 năm sống với duyên nợ đời như có như không, 36 năm cuối cố Ni trưởng Trí Liên đã dấn thân trên cõi Đạo theo gót đức Minh Đăng Quang, lập được một đoàn Ni giới Khất sĩ tại miền Nam Việt như không như có. Ai hay một bà nhà quê không biết chữ lại phát tâm cao thượng và làm được biết bao việc hữu ích cho đạo pháp!
Trang : 123456