CHÁNH PHÁP LÀ THUỐC THẦN DIỆU CHỮA DỨT MỌI TÂM BỆNH CỦA CHÚNG SANH!

Thư viện Chánh Pháp / Tác phẩm mới

... Đồng thời Ni giới Giáo đoàn IV còn có sự hiện diện của 4 Ni trưởng đệ tử Tổ sư Minh Đăng Quang là các vị Văn Liên, Hưng Liên, Phổ Liên và Hà Liên, cùng với nhánh của trưởng lão Huệ Thế ở Thốt Nốt và nhóm chư Ni đệ tử hòa thượng Giác Ngộ ở Đà Lạt (đa phần đã qua Mỹ). Phần này sẽ được tìm hiểu tiếp như sau:
Khởi hành từ Tịnh xá Ngọc Châu, khoảng 2 giờ rưỡi tôi đến Kỳ Viên. Xe lăn bánh đưa tôi vào một miền xanh mát. Từ lâu “Văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình”, hôm nay được tận mắt trông thấy, để xem nơi đây là thế nào…
Cuối tháng 10 năm 2013, trên đường đi Hà Tiên tôi ghé Châu Đốc, nghỉ tại Tịnh xá Ngọc Châu ở đối diện Bến xe Châu Đốc cũ. Trước đó đại đức Minh Thiền đã cho tôi biết tâm nguyện muốn viết một cuốn sách mỏng về Tịnh xá Ngọc Châu và vị thầy của sư là cố hòa thượng Giác Linh, nhân dịp cúng giỗ Đại tường ngày 18/10 âm lịch sắp tới...
Vâng theo tôn chỉ Nối truyền Thích-ca Chánh pháp của đức Tổ sư Minh Đăng Quang, vâng theo sự thọ ký và chỉ đạo của đức Tổ sư, nhị vị Ni trưởng này đã thống lãnh hội chúng của mình theo về Giáo hội Tăng-già Khất Sĩ Việt Nam, khiêm tốn đứng trong một giáo đoàn của Giáo hội, bởi Ni giới không thể lập riêng một giáo đoàn hay một giáo hội, theo tinh thần của Bát kính pháp.
Đến đây, bài viết này sẽ tổng kết về hành trạng của ngài Giác Tịnh bằng 2 chữ “Phi thường”, nghĩa là “Chẳng thường”. Ngày xưa Tổ sư Minh Đăng Quang đã từng bảo ngài Giác Tánh: “Sau này ông nên theo ông Tịnh, đừng bỏ ổng.”, là Tổ sư đã biết chỗ chẳng thường của ngài Giác Tịnh sẽ khó được huynh đệ chấp nhận, nên đã bảo ngài Giác Tánh theo gắn bó, nhờ vậy mà giữ được đoàn II...
Đức Phật đã an định Hiếu vào chỗ quan hệ huyết thống giữa 2 thế hệ, ngài sáng suốt biết bao! Lâu nay chúng ta cứ hiểu một chiều, nhưng cũng nên khơi lên chiều ngược lại chứ?
Tinh thần không sát hại của nhà Phật là tuyệt đối. Dù cho đó là người, vật, côn trùng, hay là cây cỏ, đệ tử Phật đều không được cố giết hại.
Lần một đánh bốn này thật là ghê gớm. Mà cái chuyện bọn cọp cứ đúng hẹn lại đến thi đấu võ với người mới thật là kỳ lạ. Đâu cũng như có ông bà xui khiến thì phải. Tiếng nhảy vồ, né rồi đánh, tiếng bọn cọp bị trúng đòn đau quá gầm lên… vang khắp cả khu rừng. Bấy giờ thì cả thôn đều kéo lên trợ uy. Tuy có mang theo vũ khí chớ không ai dám làm ẩu, sợ chúng liều mạng.
Mười mùa cây hồng thay lá, mười lần hoa cúc quỳ nở vàng rực núi đồi, nhà sư xét lại thấy mình mười năm ngu si trong nhà đạo, không hơn gì gần hai mươi năm u mê nơi nhà đời! Thử hỏi những tranh chấp thiện ác biết bao giờ mới dừng được đây? Sự khôn ngoan lanh lẹ đâu phải là cách hành xử của một người tu hành chứ?…
Nắng sớm rực rỡ lắm. Nhưng nắng chỉ rực rỡ ở nơi chân tháp trở lên, ở nơi ta đứng, là ở nơi người biết thưởng thức đứng. Còn dưới kia, những bờ tường của chấp thủ và những tòa nhà của bản ngã đã che khuất ánh triêu dương.
Trang : 2345678