NỐI TRUYỀN THÍCH-CA CHÁNH PHÁP, ĐẠO PHẬT KHẤT SĨ VIỆT NAM.

Đạo phật khất sĩ / Tư tưởng - Văn hóa / NHỮNG BÀI CA GIẢI THOÁT

, Thứ Hai 2011-08-18

 

Côn Sơn Ca

 

Ức Trai tiên sinh

 

          Côn Sơn suối chảy rì rầm,

          Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.

          Côn Sơn có đá rêu phơi,

          Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm.

          Trong ghềnh thông mọc như nêm,

          Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm.

          Trong rừng có bóng trúc râm,

          Dưới màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn…

 

 

          Về đi, sao chẳng sớm toan

          Nửa đời vướng bụi trần hoàn làm chi?

          Muôn chung chín vạc làm gì,

          Cơm rau nước lã nên tuỳ phận thôi.

          Đổng, Nguyên để tiếng trên đời,

          Hồ tiêu ăm ắp, vàng mười chứa chan.

          Lại kia trên núi Thú San,

          Di, Tề nhịn đói chẳng màng thóc Chu.

          Hai đàng khó sánh hiền ngu,

          Đều làm cho thỏa được như ý mình.

          Trăm năm trong cuộc nhân sinh,

          Người như cây cỏ thân hình nát tan,

          Hết hoan lạc đến ưu bi,

          Tốt tươi, khô héo tuần hoàn đổi thay...

          Núi gò, đài các đó đây,

          Chết rồi ai biết đâu ngày nhục vinh?

          Sào, Do bằng có tái sinh,

          Hãy nghe khúc hát trên ghềnh Côn Sơn!

 

-------------------------------