NỐI TRUYỀN THÍCH-CA CHÁNH PHÁP, ĐẠO PHẬT KHẤT SĨ VIỆT NAM.

Đạo Phật Khất Sĩ

Với tinh thần Khất sĩ Bồ-tát, Tổ sư Minh Đăng Quang đã chỉ rõ: Bồ-tát là bậc thầy có vai trò quan trọng trong sự giáo hóa và dưỡng dục đệ tử, cư gia bá tánh và chúng sanh. Khất sĩ bậc thầy đó luôn hướng về chư Phật, Bồ-tát, Thánh hiền và chư thiện tri thức để cầu học hỏi những điều chánh đạo; với lòng từ bi rộng lớn luôn hướng về tất cả chúng sanh để được chia sẻ những điều tốt lành, những kinh nghiệm tu học nhằm hóa giải phiền não thành Bồ-đề, thực hiện con đường đạo đức và hạnh phúc trong cuộc sống.
“Tay mặt cầm nhành dương nhúng nước rưới khắp nơi, là dùng phương tiện giáo lý hoằng dương, đem pháp bảo rải khắp nơi cho mọi người giác ngộ thức tỉnh. Nhờ thấy rõ mục đích nên họ quay về đường sống chung tu học, không còn tham sân si giết hại lẫn nhau nữa, cũng không còn hơn thua danh lợi thế quyền.” (Chơn Lý, tr. 709).
Muốn hóa giải nỗi khổ tâm hồn và bản thân, đức ngài Minh Đăng Quang khuyên chúng ta cần phải có trí tuệ giác ngộ (Thuyền Bát Nhã), hành động chân chính, nhằm đạt tới giải thoát, hạnh phúc, an vui (Vượt qua biển khổ, sông mê tới bờ giải thoát). Cũng như người lái xe có trí tuệ trong sáng (Thuyền Bát Nhã), lái xe đúng chuẩn mực, thì sẽ đi tới mục đích an vui. Nghĩa là, chúng ta đạt tới hệ quả: Trí giác, Đạo hành và Giải thoát.
Cây đời vốn màu xanh, còn những quy trình, quy cách, hay phương thức lại là những cái mang màu xám của định đặt, của ước lệ, của thỏa thuận trong một phạm vi nào đó. Một trong những đặc điểm của Chơn Lý là vượt qua khỏi những cái tù túng mà mở ra một thế giới khác, người viết phần nào bị ảnh hưởng bởi phong cách như vậy nên làm công việc soi chiếu như người đọc đã thấy ở trên...
Từ “chung” của tiếng Việt có nghĩa là cùng nhau, là hòa hợp, chung góp, trao đổi, chia sẻ với nhau. Từ “chung” còn mang ý nghĩa bình đẳng, dân chủ… Trong đạo Phật, từ “chung” được thể hiện qua các giáo lý “Nhất thiết tức nhất, nhất tức nhất thiết”, “Bất nhị”, “Vô phân biệt, “Bình đẳng”, “Hòa hợp”, “Tứ nhiếp”, “Từ bi”… Ở đây, chúng tôi sẽ bàn về ý nghĩa “Sống chung” theo lời dạy của Tổ sư Minh Đăng Quang, được triển khai từ giáo lý của đức Phật Thích-ca. Tổ sư đã nêu khẩu hiệu và kêu gọi mọi người “Nên tập sống chung tu học”.
Xin nhắc lại, cái gọi là tư tưởng Đại thừa của ngài ở đây là không phân biệt Đại thừa hay Tiểu thừa mà tiếp thu một cách có chọn lọc những tinh hoa giáo lý, giới luật, kinh điển và cách hành sự Tăng đoàn giữa hai trường phái Nam và Bắc truyền để nhằm tôn vinh đời sống tuệ giác của đức từ phụ Bổn sư cách đây đã hơn 25 thế kỷ. Tư tưởng, đời sống phạm hạnh của đức Tổ Sư chẳng những đã góp phần to lớn vào công cuộc chấn hưng Phật giáo Việt trong nửa đầu thế kỷ 20, mà còn làm cho bản sắc văn hóa Phật giáo Việt Nam ngày càng lung linh, nguy nga, tráng lệ, đa dạng và phong phú.
Toàn thể Tăng Ni và Phật tử Việt Nam vô cùng kính tiếc báo tin: ĐẠI LÃO HÒA THƯỢNG THÍCH TRÍ TỊNH – Đệ nhất Phó Pháp chủ kiêm Giám luật Hội đồng Chứng minh Giáo hội Phật giáo Việt Nam – Chủ tịch Hội đồng Trị sự GHPGVN... đã thu thần viên tịch vào lúc 9 giờ 15 phút sáng ngày 28/3/2014 (nhằm ngày 28 tháng 2 năm Giáp Ngọ) tại chùa Vạn Đức (số 502 đường Tô Ngọc Vân, P. Tam Phú, Q. Thủ Đức, Tp. HCM). Hòa thượng trụ thế 97 năm, Hạ lạp 68 năm.
Phạm vi của bài viết này chỉ chú trọng đến các đoàn thể Khất sĩ ở Việt Nam, ngoài hệ thống Đạo Phật Khất Sĩ Việt Nam của đức Tổ sư Minh Đăng Quang. Để thuận tiện tìm hiểu, theo dòng thời gian chúng ta sẽ lần lượt khảo cứu đoàn thể của Đại sư Huệ Nhựt, rồi đến các đoàn thể Khất sĩ Sơn Lâm, Khất sĩ Mẫu Trầu , Khất sĩ thuộc giáo hội của ông Đoàn Trung Còn, Khất sĩ Ca-diếp…
Gặp tôi, ông trưởng thôn thở dài, bảo: “Tôi làm công tác xã hội cũng lâu năm rồi, mà ít khi thấy hoàn cảnh nào lại khó khăn, éo le, cơ cực như hoàn cảnh của hai chị em bà Hoa...
Ngài đã tranh thủ một lúc gay cấn để biến thành một cơ hội gióng trống Pháp, rưới mưa Pháp, khéo léo gởi lại một thông điệp chân chính cho biết bao nhiêu Phật tử thuần thành, rằng 3 thừa Phật pháp đồng chung một nguồn tuệ giác của Phật mà lưu xuất, không hề chống báng nhau, đều có giá trị là Pháp dược cho những ai còn vương mang bệnh nghiệp nơi thân, nơi miệng, nơi ý…