NỐI TRUYỀN THÍCH-CA CHÁNH PHÁP, ĐẠO PHẬT KHẤT SĨ VIỆT NAM.

Đạo Phật Khất Sĩ / Tư tưởng - Văn hóa

Đến nay, chỉ còn nửa năm nữa là kỷ niệm 60 năm đức Tổ sư Minh Đăng Quang vắng bóng. Trong sự chuẩn bị cho đại lễ này, nhân mùa An cư năm 2013, Hội đồng Giáo phẩm Hệ phái Khất Sĩ đã tổ chức tọa đàm về đức Tổ sư Minh Đăng Quang. Tham gia tọa đàm, chúng tôi cố gắng trình bày về những nét đặc thù của đức Tổ sư, qua quá trình tìm hiểu, cảm nghiệm về ngài... (ĐÂY LÀ BÀI THAM LUẬN GỞI VỀ TRỄ, NÊN KHÔNG PHẢI LÀ BÀI CHÍNH THỨC CỦA HỘI THẢO, AND_ ĐĂNG LÊN ĐỂ QUÝ ĐỌC GIẢ THAM KHẢO.)
Ban Biên Tập AND_ trích đăng nơi đây 6 bài văn tác bạch trong Khóa tu Truyền thống Khất Sĩ lần thứ 10 vừa rồi để ai cần sử dụng thì có tư liệu tham khảo. Những bài văn này tuy có hơi khách sáo, nhưng phải thừa nhận rằng văn tác bạch là một thể loại văn học đặc biệt của Phất giáo, mà chất khách sáo không thể không có trong loại văn này...
Ngày 30 tháng Giêng năm Giáp Ngọ 1954, tại Tịnh xá Ngọc Quang – Sa-đéc, đức Tổ sư Minh Đăng Quang đã từ giã các đệ tử để lên “Núi Lửa” tịnh tu. Qua ngày hôm sau, đức Ngài đã được quân đội của tướng Năm Lửa mời về doanh trại, và từ đó vắng bóng đến hôm nay vẫn chưa về lại Giáo hội… 59 năm đã trôi qua, thế sự bao nỗi, nhân tâm biến động khôn lường, vẫn còn đó những tâm đạo kiên định quý báu!...
Tóm lại, câu nói “Thiền định như một giấc ngủ ngon!” đã khiến chúng ta phải chú ý xem xét lại một số giá trị của thiền định. Về mặt giá trị ứng dụng tu quán, thì thiền định như ngủ ngon và ngủ ngon như thiền định, chẳng nên bỏ ra quá nhiều thời gian và công sức để tìm cầu bốn định Sắc giới. Về mặt thái độ nhận thức, thì ngủ nghỉ là việc bình thường của mọi người và thiền định cũng phải là việc bình thường đối với những người tu hành theo Phật giáo. Do vậy, người con Phật chớ nên e ngại cũng như đừng say mê thiền định. Hãy dùng thiền định để làm sức mạnh quán xét chân lý, cũng như hằng tư duy về Phật pháp dựa trên một nội tâm an lành sau khi đã được ngủ ngon. Phải dùng thiền định theo phương cách hay nhất, an toàn nhất và hiệu quả nhất là Định huệ song tu hay Giới định huệ kiêm tu của Phật giáo.
Do tầng ý nghĩa thứ hai này, Vu-lan là Chánh pháp phổ tế nhân gian của Phật-đà. Thật là khéo với những phương tiện của bậc Đại sư thuở xưa! Đây là giá trị thiết thực của Chánh pháp Vu-lan. Khi nhân cách con người được thăng hoa thì có ai là còn bị “đọa lạc nơi âm cảnh”? Vì mỗi người đều là một người con và đồng thời mỗi người đều là một người cha hay một người mẹ. Vị trí và vai trò xã hội của mỗi người đổi thay theo dòng thời gian, nhưng Hiếu đã đáp ứng cho tất cả!
Theo Kinh điển Phật giáo Nam truyền, ngày trăng tròn tháng Tư âm lịch là ngày lịch sử, kỷ niệm một lúc 3 sự kiện: Bồ-tát Đản sanh, Bồ-tát Thành đạo và đức Phật viên tịch Niết-bàn. Ba sự kiện trọng đại, tuy khoảng cách thời gian khác nhau, nhưng xảy ra đều trùng hợp vào Rằm tháng Tư, đúng theo ý nguyện của đức Phật Gotama. Cho nên tất cả mọi người Phật tử, từ những bậc xuất gia đến các hàng tại gia cư sĩ trên toàn thế giới, đều lấy ngày Rằm tháng Tư làm ngày lễ cúng dường đức Phật, gọi là “Vesākhapūjā”.
Ngoài bài Thuyền Trí Huệ, Ni sư Tuyết Liên còn sưu tầm được bài Thuyền Bát-nhã này. Bài này cũng thuộc thể thơ Song thất lục bát, một thể thơ mà mỗi khổ gồm có 4 câu: 2 câu 7 chữ - câu 6 chữ - câu 8 chữ. Trong bài này có mấy chỗ hơi khó hiểu: “thể lãnh gai chông”, “phút chút độ sanh” và “thường huyền vẹt”. Xin ghi nhận nơi đây bài thơ mà Ni sư đã sưu tầm.
Trưởng lão Giác An (1901-1971), đức Thầy sáng lập Giáo đoàn III Hệ phái Khất Sĩ, là một trong nhiều vị Đại đệ tử đã nối chí Tổ sư Minh Đăng Quang với hạnh nguyện Bồ-tát, quên mình phục vụ chúng sanh. Năm 1964, tại TX. Ngọc Đà - Đà Lạt, Ngài đã lưu lại cho hàng đệ tử một bài thơ Đạo chan chứa đạo tình. AND_ xin kính giới thiệu cùng đại chúng...
Ở bài Kinh Cày Ruộng, đức Phật không xác định “ruộng” của Ngài là gì. Chúng ta có thể hiểu đó là tâm thức của mình, mà cũng có thể hiểu là gia đình, xã hội hay cả trần gian như đức Tổ sư giải thích. Rõ ràng với cách giải thích này, đức Tổ sư hướng tâm về sự độ tha nhiều hơn...
Trong suốt thời gian gần 50 năm, từ khi xuất gia đến khi viên tịch, tuy Hòa thượng Giác Đức không có nhiều bài thuyết pháp như những vị pháp sư đương thời, nhưng về mặt đạo đức tu hành và gìn giữ giới luật của Hòa thượng đã là một tấm gương sáng, một bài học quý giá mà chúng ta học hỏi suốt đời cũng không hết...
Trang 123456