CHÁNH PHÁP LÀ THUỐC THẦN DIỆU CHỮA DỨT MỌI TÂM BỆNH CỦA CHÚNG SANH!

Thư viện Chánh Pháp / Tác phẩm mới / Trung Giang Ký Sự – kỳ 24

Tâm Nguyên , Thứ 7 04-08-2012

 

Trung Giang Ký Sự – kỳ 24

 

 

 Hành Vân 

 

 

 

Tối 26 tháng 4 tôi lại về Sa Đéc, lần này để đến vườn cô Hà xem giúp cái cốc mới sửa lại có tốt không. Lúc tôi đến Ngọc Quang đã hơn 9 giờ, có mấy Phật tử hướng dẫn đến cốc cho tôi nghỉ. Cứ nghĩ quý đại đức đã nghỉ hết rồi, nhưng một lát sau lại thấy đại đức Giác Chơn qua ủy lạo, mang một lon nước cho tôi uống… Đại đức tử tế quá. Trong cương vị trụ trì đạo tràng, đại đức Giác Chơn thật là chu đáo.

 

Sáng ngày 27, điểm tâm xong tôi qua cốc cụ Ứng ngồi chơi. Lần này tiếp xúc sư cụ nhiều hơn tôi mới biết cụ đã 77 tuổi, bị nặng tai và mắt kém. Cụ ngồi tâm sự chân thành với tôi: “17 năm qua mình đi lạc trong rừng! Khoảng 3 năm nay thấy được dấu chân người, cảm thấy thỏa thích lắm. Vậy mà đến nay vẫn chưa gặp được người! Bây giờ, mình tâm nguyện được ra khỏi rừng trước khi mãn đời này…”. Tôi rất trân trọng những tâm tình của đại đức Minh Ứng. Thì ra ảo giác bị lạc đã làm cụ Ứng bối rối bao nhiêu năm qua. Nhưng cuối cùng cụ đã tìm ra con đường thích hợp cho mình, tuy chưa đi đến nơi…

 

Nếu nói về Giáo lý Bát-nhã thì tôi cũng có chút hiểu biết. Giải bày giáo lý này, Kinh Kim Cang đã đưa ra 6 hình ảnh ví dụ sống động là như giấc mộng, như huyễn thuật, như bọt nước trên sông, như cái hình, như hạt sương dính trên lá và như tia chớp (như mộng, huyễn, bào, ảnh, điển, chớp). Cái gì như vậy? Tất cả mọi thứ trong cuộc sống này! ẢO GIÁC!

 

 

 

 

----------------------------------------------------------------------------

 

Các bài liên quan